Thí sinh có học lực trung bình nên lựa chọn học ngành nào?

Đây quả là một câu hỏi khó, vì đề thi THPT quốc gia năm nay được đánh giá là có độ khó và mức phân hóa hơn hẳn các năm trước nên việc lựa chọn trường thích hợp cho các em thí sinh học lực trung bình lại càng trở nên khó khăn.

Một tin tức thực tế mà chúng tôi thu thập được thì, với những em học sinh có học lực giỏi, chưa chắc sau này đã kiếm tiền giỏi. Hoặc những người kiếm tiền giỏi chưa chắc trước kia đã học tập tốt. Nên đừng bao giờ các em cảm thấy tự ti khi mình học không giỏi bằng các bạn khác.

Với các em có học lực trung bình thì lời khuyên cho các em là nên đi học các trường nghề, đi làm công nhân hoặc xuất khẩu lao động. Đã có nhiều em tâm sự rằng: Làm công nhân hay đi xuất khẩu lao động “ngon hơn”. Phải nói thật là cũng không có cái nào ngon hết. Cái nghề nào cũng đồi hỏi phải lao động vất vả thì mới có thể kiếm được tiền.

Tôi xin đưa ra một bài toán để các em cùng giải:

Học đại học 4 năm: Trung bình học phí: 20 triệu/ 1 năm; tiền ăn, ở, học thêm tiếng Anh, mua linh tinh: 5 triệu/ 1 tháng; mua sắm xe, máy tính, điện thoại: 50 triệu. Tổng cộng: 370 triệu đồng (Chưa tính đến phí xin việc làm sau khi ra trường).

Việc lựa chọn trường học phù hợp với năng lực của bản thân là điều vô cùng quan trọng.

Đi làm công nhân 4 năm: Lương cơ bản 5 triệu / 1 tháng/ ngày (8 giờ làm việc). Trong trường hợp tăng các em sẽ nhận nhiều lương hơn. Trừ tiền ăn tiêu (tiết kiệm mỗi tháng 3 triệu) thì mỗi tháng dư 2 triệu. Vậy 4 năm, nếu như biết cách chi tiêu hợp lý thì các em có thể để dư ra được 80 – 100 triệu.

Hoặc khi xuất khẩu lao động Nhật Bản 3 năm: Chi phí đi học 1 năm: khoản 150 triệu. Lương cơ bản 30 triệu/ tháng. Tùy ngành nghề và tăng ca, lương các bạn có thể cao hoặc thấp hơn. Sau khi trừ bảo hiểm và thuế, sinh hoạt phí, lương thực tế còn: từ 15-20 triệu/ 1 tháng.

Sau 3 năm, nếu các em không về nước và ăn tiêu tiết kiệm, các em có thể dư được: 600-700 triệu. Sau khi về nước, các em có thể nhận lại khoản 100 triệu tiền bảo hiểm mà mình đã đóng tích lũy trong thời gian làm việc. Tuy nhiên, để có số tiền này, bạn phải đánh đổi 3 năm xa quê hương, xa gia đình và làm việc không ngừng nghỉ đây quả là một bài toán khó và cần phải có sự đánh đổi…

Chúng ta thử nhìn lại bài toán. Sau 22 tuổi, các em được gì?

Nếu học đại học, thì lúc này các em vẫn là một con nai nợ to đùng của gia đình và chưa thể tự chủ được bất kì một điều gì trong cuộc sống. Đến khoảng thời gian tiếp sau đó bạn phải tự thân vận động thì mới có được một cuộc sống ổn định và sung túc. Bên cạnh đó, trong cuộc sống hàng ngày vẫn còn có khá nhiều thử thách đang chờ đợi các em ở phía trước.

Mọi con đường đều có thể dẫn đến thành công chứ không nhất thiết là con đường học hành.

Nếu đi làm công nhân, cuộc sống cũng được xem là tạm ổn. Chỉ cần thêm thời gian và chăm chỉ làm việc, tin chắc rằng cuộc sống của các em cũng sẽ không thua kém bất kì ai.

Nếu xuất khẩu lao động ở Nhật trở về, chắc chắn gia đình các em cũng có được một cuộc sống khá giả hơn. Sau 3 năm, các em cũng có thể tiếp tục sang Nhật làm việc tiếp hoặc sử dụng vốn đã tích lũy để kinh doanh một lĩnh vực nào đó phù hợp với năng lực và sở thích của mình.

Tuy nhiên, cũng không vì thế mà chúng tôi làm giảm ý chí học tập của các em, nếu như mong muốn được học tập và trau dồi thêm kiến thức cho bản thân các em cũng có thể lựa chọn học những trường đại học, cao đẳng áp dụng hình thức xét tuyển học bạ THPT như trường cao đẳng Dược Hà Nội năm 2018, xét tuyển cao đẳng Công Nghiệp, xét tuyển vào các trường cao đẳng, trung cấp nghề… Đây là cơ hội cuối cho các em nếu như vẫn thực sự có nhu cầu được học tập nâng cao trình độ bản thân.

Về cơ bản thì mỗi người sẽ có một sự lựa chọn cho riêng cho mình. Không gì là sai hoàn toàn cũng không gì là đúng hoàn toàn. Quan trọng nhất vẫn là sự cố gắng đi những bước chân thật vững vàng trên con đường mình đã chọn. Chúc các em thành công trong cuộc sống của mình.

Loading Facebook Comments ...